Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.Sức khỏe phải tự mình giữ.Cháu thấy bác tội lắm.Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.