Con người thường đổ lỗi cho thất bại của mình.Cuộc sống của chính chúng ta và những mối quan hệ của nó dường như được hình thành trên sự tương phản.Chấp nhận sự liều lĩnh cần thiết để đạt được mục tiêu là một hành động can đảm.Trong thực tế, con cái chúng ta chẳng nợ chúng ta cái gì hết.Những nỗ lực để làm điều đó sẽ khiến chúng ta tức phát điên khi cố gắng chống lại những suy nghĩ và cảm xúc không mong muốn theo những cách mà chỉ càng làm cho chúng trở nên trầm trọng.Bất cứ điều gì đe doạ cảm giác kiểm soát này đều làm nảy sinh ra sự lo lắng.Thậm chí trong xã hội coi trẻ em là trung tâm như chúng ta (có người gọi đó là «xã hội bị trẻ em ám ảnh»), chúng ta vẫn nghĩ chúng ta biết rõ hơn ai hết làm thế nào để «hướng dẫn con cái chúng ta để chúng có thể đạt được mức trên trung bình về mọi thứ với tư cách là sinh viên, vận động viên.Trong thực tế sự định nghĩa thật sự về cá tính phải bao gồm cả thói quen suy nghĩ, cảm xúc lẫn mối quan hệ với người khác.Làm như vậy tức là chúng ta đang yêu cầu họ thay đổi những thói quen đã có từ lâu.Trong khi tiến trình này tiếp tục người ta có thể mong đợi rất ít từ phía người bệnh.
