Lúc đọc xong chương đầu tiên, tôi cảm thấy như vừa được đọc một bài kinh văn thâm diệu và linh cảm được năng lực chuyển hoá kỳ diệu của cuốn sách.Bạn hoàn toàn có mặt, nhưng trí năng ở trong bạn không còn diễn dịch, phê phán hay dán nhãn hiệu lên giây phút này.Sợ hãi (44) là sợ đánh mất một cái gì, từ đó tự cảm thấy mình trở nên mất giá trị hoặc thiếu thốn.Từ đó, giúp cho bạn có cơ hội chuyển hoá những thói quen cũ này.Người đời có câu: “Đi đâu thì ở đó!”.(50) Cái Tôi riêng rẽ: Tức là tự ngã sai lầm ở trong chúng ta.(24) Khi nói về cái Chết, đối với tự ngã của chúng ta, thì đó quả là một điều đang sợ, vì Chết, đối với tự ngã, đồng nghĩa với sự hoại diệt, chẳng còn gì nữa cả.Khi bạn chú tâm đến sự yên lặng, ngay lập tức có một trạng thái cảnh giác nhưng rất im lắng ở nội tâm.Hãy cảm nhận năng lượng đó trong tay, chân, bụng và ngực của bạn.Và cái đó không thể biết về nó; vì nó đã chính thực là nó rồi.