Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau.Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.Chúng nhan nhản và đầy bon chen.Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long.Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác.Tôi nhất quyết không đi.Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.