Tôi từ giã mái trường cấp III.Ôi, cuộc đời của bác tôi.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi.Tôi đốt vì nó vô nghĩa.Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.