Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.