Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.Không không cần gì cần ai nữa.Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.Mà thản bởi vì lòng cần thản.Lại còn hăng nữa chứ.Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.