Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ.Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.Bịt tai lại, im lặng, là xong.Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám.Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.