Bỗng ông thấy lạ lạ.Vừa muốn noí thật nhiều nhưng lại vừa không biết phải bắt đầu từ đâu.Bật ra được câu nói đó bỗng dưng tôi thấy lòng thanh thản đến diệu kỳ.Đột nhiên Ghét ngồi bật dậy,.Cô mong rằng các con sẽ ngoan và học tốt môn học đầy thú vị này.Thì ra là cô ấy… Đã lâu rồi mình không được nghe giọng nói đó, mình cảm nhận được hơi thở đó, vẫn nồng ấm như ngày nào.Nghe giọng cô ấy, không hiểu sao nước- Bông à, con không được nói như vậy, bố con không đánh nhau, mà là đi chiến đấu!Chíp chợt nhớ lại một câu thơ của Huy “Lưu Linh Tử”, câu thơ mà Chíp cho là ấn tượng nhất của hắn" - tôi cười đáp lại, cô bé lấy làm thích thú nhe hàm răng chiếc trắng chiếc đen cười tít mắt, cả lớp ùa lên cười theo.
