Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.Thêm nữa, không có hứng thú.Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa.Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.Định dừng viết thì lại có chuyện.