Đó là qui tắc thứ nhất.Ông nói: "Hồi xưa, khi mới giúp việc cho công ty bảo hiểm, tôi vô cùng hăng hái và yêu nghề.Ông càng nói, đám người phẫn nộ kia càng nguôi dần.Ta chỉ lo tới hôm nay thôi cũng đủ khổ rồi".Đối với ông thì trong sòng đời, bị quất nặng tức là được huấn luyện.Và khi chúng tôi tới không thấy ông đương nguyền rủa muỗi mà lại thấy ông đương thổi còi.Ông nói rằng nếu ta cho gân mắt nghỉ ngơi hoàn toàn, ta quên được hết ưu phiền đau đớn! Sở dĩ mắt quan trọng như vậy là vì một phần tư năng lực tinh thần của ta tiêu vào cặp mắt trong khi ta ngó.Cô nhức đầu, đau lưng, dã dượi muốn đi năm liền, không ăn uống gì hết.Từ đó tôi phải lăng xăng: khách hàng bao vây tôi, hỏi giá cả, đòi coi màu sắc, kích thước.Có phải toàn là tưởng tượng không? Không.
