Bây giờ, hãy trở lại là bạn.Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.Nhưng đành phải nhả ra.Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.Khóc cho vài năm tích tụ.Tôi tống vào thùng rác.Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
