Cuộc sống của Marita không phải cuộc sống đặc trưng thuộc về một đứa trẻ mười hai tuổi.Chúng nó rất tọc mạch.Ông anh trai Rufus, người mà bà đến sống cùng khi còn bé − là một giáo viên, một người học hành nghiên cứu.Nhưng đó là một kiểu lợi thế bất bình thường.Những khái niệm phức tạp như hệ số góc và vô hạn rõ ràng không đến với cô một cách dễ dàng.Nhưng lần ấy, anh ta thiếp ngủ trên ghế ở khoang hạng nhất.Ở những vùng khí hậu ôn hòa hơn trên nước Pháp, nơi nhiệt độ về mùa đông hiếm khi hạ xuống dưới mức đóng băng, hình mẫu tương tự cũng diễn ra.Nó chẳng giống bây giờ chút nào hết.Nó mang tính quy trình: tự biết làm một điều gì đó như thế nào mà không cần thiết phải hiểu xem tại sao bạn lại biết hoặc đủ khả năng giải thích điều đó.Thành công đúng hơn là một món quà.
