Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ.Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau.Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.