Loại suy nghĩ có tính cưỡng chế này thực sự là một thói nghiện ngập.Sau này, khi việc “lưu trú ở cơ thể” đã trở nên thuận lợi và tự nhiên rồi thì động tác nhắm mắt sẽ không còn cần thiết nữa.Tất cả các giáo lý tâm linh đều xuất xứ từ một Nguồn Cội chung.Bạn thậm chí không cần nó phải khác với cách nó đang là.Không còn đường lui nữa.Có quá khứ bên trong bạn.Bởi vì bạn bị đồng hóa với sự suy nghĩ, tức là bạn tìm thấy cái tôi của mình từ chính nội dung và hoạt động của tâm trí bạn.Nhưng thật khó mà dung nạp nổi một sự thật rành rành trước mắt họ.Phải chăng bạn đang lo âu? Bạn có nhiều ý nghĩ “điều gì sẽ xảy ra nếu” không? Bạn bị đồng hóa với tâm trí mình, vốn là cái đang phóng rọi chính nó vào một hình huống tưởng tượng ở tương lai và gây ra nỗi sợ hãi.Tôi không đồng ý rằng thân xác cần phải chết đi.