Đó là một hoạ sĩ trẻ tuổi.Tới hiệp thứ mười, tuy chưa xỉu, nhưng đứng đã không vững.Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả.Trong đó, bác sĩ kể 11 nguyên nhân của gốc bệnh.Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư.Ông kiếm tên và địa chỉ của những người tàn tật khác và viết những bức thư vui vẻ an ủi họ để họ và ông cũng được vui lòng.Xin bạn ngừng đọc và thí nghiệm ngay xem nào: Trong khi đọc cuốn sách này, bạn có cau mày lần nào không? Có thấy như nằng nặng ở khoảng giữa hai con mắt không? Bạn có khoan khoái ngồi trong ghế bành không? Hay là bạn thụt đầu, nhô vai lên? Những bắp thịt trên mặt bạn có căng thẳng không? Nếu cơ thể bạn không duỗi ra, mềm như bún thì chính là bạn đang làm cho bộ thần kinh và bắp thịt căng thẳng đấy.Điều này thiệt lạ lùng và lý thú: một công việc hoàn toàn tinh thần không làm ta mệt được.Và đây là đoạn kết của câu chuyện.Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa.
