Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.Là oang oang toàn thứ mình không biết.Nghĩa là không đứng trên người khác.Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy.Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua.