Những ngón tay của tôi run lên bần bật, phải khó khăn lắm tôi mới mở được thư.Tôi biết một người phụ nữ, người mà nhiều năm về sau, vẫn còn cảm giác buồn nôn khi đi qua bệnh viện nơi bà từng điều trị hóa học trị liệu.Có phải cô ấy không nhận thức được là tôi sẽ hoảng sợ khi đọc từ tai nạn khi các cháu nhỏ yêu quý của tôi, Allison và Julia, đang được cô ấy chăm sóc?Anh ấy chắc đã nhận thấy sự ngờ vực của tôi.Nhưng Walter không thấy đâu.Tối hôm đó, người đàn ông mà tôi đang tìm hiểu cùng một người bạn của anh ấy đến thămt .Chúng tôi chỉ đứng đó nhìn nhau.Hơn nữa, mình có thể làm được cái chết tiệt gì cơ chứ? Hay là nói với phi công nhỉ!Đây là một sự kiện thông thường và không đáng lưu ý ở Big Bagel.Tôi ngượng ngùng nói với chủ nhà, Tôi đến sớm quá chị nhỉ?.