Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.Bác cũng bị đau chân.Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua.Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.Nhất là một khuôn mặt cũ.Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi.
