Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.Bác không rõ cháu đi đâu.Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người.Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.Bạn không mong bác đọc lắm.Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.