Đại tướng Grant còn gặp một cảnh chua cay hơn nữa.Tôi hỏi ông làm sao mà chịu đựng tình thế một cách cam đảm như vậy, ông đáp: "Mới đầu tôi cũng khổ lắm, tôi cũng kêu than, cũng thất vọng.Ở chỗ kiếm được ít huê hồng quá, không xứng với công vất vả đi chào khách.Carnegie bỏ ra bảy năm nghiên cứu hết các triết gia cổ kim, đông tây, đọc hàng trăm tiểu sử, phỏng vấn hàng trăm đồng bào của ông để viết cuốn Quẳng gánh lo đi.Tôi phải gặp ông ấy xem sao".Nó giúp ta bày tỏ rõ ràng nỗi lo âu hiện có trong lòng.Ngồi trong xe, tôi không ngớt tụng niệm: "Thượng Đế muốn sao con chịu vậy".Mấy năm trước, giá có đọc một nhan đề như vậy, tôi cũng nghĩ y như bạn.Vì đâu mà phương pháp của ông có kết quả đẹp đẽ như vậy? Vì nó thực tế và đi thẳng vào trung tâm vấn đề, nhưng thứ nhất vì nó là kết quả của định luật thứ ba rất quan trọng nầy: Phải làm cái gì để chống với tình thế.Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi.
