Lúc đó bạn đang gập bàn.Ngoan ngoãn như một chú thỏ.Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.Cậu ấy là người tốt.Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
