000 đồng một năm mà chi tiêu vẫn thiếu hụt thì đời không vì vậy mà nhất định là phải lúng túng; xắn tay áo lên, gắng sức kiếm thêm thì quỹ chi thu sẽ thăng bằng.Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian.Lần lần bạn nghiên cứu những vấn đề khó hơn và bạn sẽ có thể dùng luật nhân quả giảng cho tôi tại sao những con đường thẳng băng ở Luân Đôn lại ngắn như vậy còn ở Paris lại dài hàng mấy cây số.Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng.Trong 16 giờ đó thầy không phải kiếm ăn, không phải lo vấn đề tiền bạc, thầy sung sướng, rảnh rang.Người ta phải thăm bạn bè.Nhưng mới đầu nên gắng sức in ít như vậy thôi.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.
