Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.Họ ngắm nhau hồi lâu.Thôi thì dùng vào chỗ khác.Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.
