Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Không hẳn là sợ mất cho bạn.Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả.